Điều kỳ diệu của thái độ sống

Con người sinh ra đều mang những đặc điểm gần giống nhau. Tuy nhiên, mỗi người lại tự “trang bị” cho mình một thái độ sống khác nhau, chính điều này đã tạo nên sự khác biệt lớn trong xã hội.

Theo nghiên cứu của một số nhà tâm lý – xã hội học thì những người được xem là thành đạt và hạnh phúc, tuy có hoàn cảnh, cách nhìn nhận về cuộc sống khác nhau, nhưng lại có một điểm cơ bản rất giống nhau đó là: họ luôn suy nghĩ theo hướng tích cực. Đã có nhiều trải nghiệm cho thấy thái độ sống tích cực là yếu tố vô cùng quan trọng đối với cuộc sống và công việc của chúng ta. Nhưng làm thế nào để luôn duy trì một thái độ “đúng” là điều không dễ thực hiện.

Tuy vậy, điều đó không có nghĩa là chúng ta không thể học cách tạo cho mình một thái độ tích cực. Cuốn sách Điều Kỳ Diệu Của Thái Độ Sống được Mac Anderson viết ra với mong muốn giúp người đọc xây dựng và hướng đến một cuộc sống đầy lạc quan và hạnh phúc.

Thông qua những câu chuyện thực tế sinh động, những phân tích tâm lý sâu sắc, dễ hiểu, tác giả chuyển tải đến bạn đọc những thông điệp về sống đẹp, sống có ý nghĩa. Nhờ đó bạn sẽ học cách duy trì thái độ sống nhiệt tình, giảm căng thẳng trong công việc và cuộc sống, hiểu được giá trị bản thân và vững vàng mỗi khi gặp khó khăn trên đường đời.

Sống đừng vô cảm

Cùng với sự suy thoái đạo đức, lối sống đang có chiều hướng gia tăng thì thái độ vô cảm cũng đang phát triển. Đó là khi tâm hồn con người trở nên trơ lỳ, dửng dưng trước nỗi đau của đồng loại, vô cảm với mọi người xung quanh, không có cảm xúc, không có tình thương yêu và sự sẻ chia, giúp đỡ cộng đồng; biểu hiện cao độ cho lối sống ích kỷ và thực dụng “mạnh ai nấy sống”.

Thái độ vô cảm xuất hiện thường xuyên nhiều hơn trong cuộc sống hàng ngày, sự thờ ơ lạnh lùng, bỏ mặc nạn nhân trước các vụ tai nạn giao thông thương tâm. Khá đông người xúm vào xem những vụ đánh nhau mà chẳng ai ra tay can ngăn. Khinh miệt những người tàn tật đi ăn xin. Chính thái độ vô cảm đã khiến những em bé, những người phụ nữ bị hành hạ tàn nhẫn mà không bị pháp luật trừng trị vì sự tắc trách của cán bộ chính quyền, đoàn thể, sự ngại ngùng, không muốn phiền phức của những người hàng xóm và tổ dân phố. Thái độ vô cảm còn biểu hiện ở lối sống vô trách nhiệm trong công việc và trước cộng đồng, không lên án cái xấu, cái tiêu cực. Đã có bác sĩ, thầy giáo quên mất đạo đức nghề nghiệp, đánh mất hình ảnh “lương y như từ mẫu”, khi mải tâm việc riêng, coi thường tính mạng con người. Có những thầy giáo, cô giáo lên lớp dạy qua loa thiếu trách nhiệm, sống buông thả đã quên mất: “Thầy giáo là tấm gương sáng cho học sinh noi theo”, dạy thêm tràn lan, tăng thu nhập cá nhân trước sự nghèo khó của học sinh. Ở những vụ án kinh tế, tham nhũng có những người sẵn sàng lừa đảo, mưu lợi ích cá nhân, biển thủ công quỹ hàng trăm triệu, hàng tỷ đồng, trong các dự án theo kiểu “sống chết mặc bay tiền thầy bỏ túi”, mua về công nghệ lạc hậu, đồ phế thải và chỉ khi công trình xuống cấp, đổ vỡ do chất lượng kém thì mọi việc mới vỡ lở.

Điều đáng lo ngại hơn khi thái độ vô cảm, dửng dưng với cái ác, cái xấu đang len lỏi trong lối sống của không ít thanh niên, thiếu niên học sinh. Nhiều trường hợp cả lớp chỉ biết đứng nhìn mà không dám lên tiếng hay can ngăn khi một học sinh cá biệt có hành động hỗn xược, hành hung thầy, cô giáo. Gặp những người hoàn cảnh khó khăn, hoạn nạn đáng thương, họ khinh miệt, xua đuổi và dè bỉu cả những người có tấm lòng hảo tâm giúp đỡ họ.

Những người sống vô cảm, đó là do tha hóa đạo đức, nhưng sâu xa hơn là lối sống ích kỷ, thực dụng, hưởng thụ “sống chỉ biết mình” khi đề cao cái tôi lên trên cộng đồng, coi trọng đồng tiền, đã và đang xâm nhập, làm mai một lối sống giàu tính nhân bản và những giá trị truyền thống của dân tộc. Giữa guồng quay của cuộc sống và bạo lực của “Thế giới ảo” của công nghệ thông tin hiện đại, dường như cảm xúc và tâm hồn đang dần bị triệt tiêu. Con người đang dần ít đi sự giao lưu xã hội cần thiết và để mất đi niềm tin vào lòng nhân ái cùng những điều tốt đẹp trong cuộc đời. Ở nhiều gia đình, cha mẹ không có sự quan tâm, bảo ban con những điều cần thiết trong đối nhân, xử thế. Cha mẹ chiều con quá mức đáp ứng mọi thứ, tạo cho giới trẻ ngay từ nhỏ thói quen “chỉ biết nhận mà không biết cho”; ích kỷ và vô tâm trước những người khác và xã hội, dần dần tạo cho giới trẻ cách hành xử lạnh lùng và vô cảm.

Trong cuộc sống xưa và nay, không thể có sự xa rời, tách biệt của cá nhân khỏi cộng đồng. Lợi ích chung cũng chứa đựng trong nó lợi ích của mỗi người và ngược lại. Sự mở lòng, quan tâm đến những người chung quanh, đến cộng đồng sẽ cho ta thêm nhiều bạn bè, nhiều mối quan hệ và tình yêu thương. Với mỗi thanh thiếu niên hay chập chững vào đời điều quan trọng là lập cho mình cách sống kết nối có trách nhiệm, tham gia vào những hoạt động mang tính tập thể hoặc các chương trình từ thiện tự nguyện vì cộng đồng, thoát khỏi cái vỏ của lối sống ích kỷ, biết sống và biết yêu thương, biết đồng cảm với nỗi đau hay niềm vui của những người chung quanh.

Mỗi gia đình chính là môi trường đầu đời hình thành nên những cảm xúc yêu thương, lòng nhân ái, giáo dục và trang bị cho trẻ những chuẩn mực đạo đức con người, giúp cho trẻ học cách lắng nghe, thấu hiểu và chia sẻ. Khi người lớn sống có trách nhiệm, quan tâm hơn với nhau và hành vi ứng xử mang tính nhân văn thì đó là tấm gương để giới trẻ noi theo. Cùng với gia đình, nhà trường nên trang bị cho thanh thiếu niên những kỹ năng sống thiết thực, biết giúp đỡ mọi người, khơi dậy ở trẻ lòng nhân ái và tinh thần đấu tranh không khoan nhượng trước cái xấu và cái ác. Xã hội phải đề cao và tôn vinh những tấm gương sống đẹp, sống có trách nhiệm và nghĩa tình, sẵn sàng xả thân vì cộng đồng. Đồng thời tôn vinh và phát huy các giá trị truyền thống và đạo lý của dân tộc: “Lá lành đùm lá rách”, “Thương người như thể thương thân”.

Mỗi chúng ta học tập và làm theo tấm gương đạo đức của Bác Hồ hãy sống lương thiện, có lòng nhân ái, có cảm xúc, có tình thương yêu và sự chia sẻ giúp đỡ cộng đồng. Kiên quyết chống chủ nghĩa cá nhân, sống ích kỷ, phải biết sống và biết đồng cảm với nỗi đau hay niềm vui của nhân dân, nhất là của những người chung quanh sống đừng vô cảm với xã hội, với nhân dân và chính mình.

7 CÁCH ĐẮC NHÂN TÂM NƠI CÔNG SỞ

Hầu hết mọi người ai cũng hiểu được tầm quan trọng của việc xây dựng mối quan hệ trong cuộc sống. Không có gia đình và bạn bè, cuộc sống của bạn không những buồn tẻ mà còn gặp nhiều khó khăn vì bạn phải một mình đối mặt với mọi việc.

Trong công việc cũng vậy. Không ai đi một mình đến đỉnh thành công, sẽ có những lúc bạn cần sự giúp đỡ của đồng nghiệp để giải quyết những khó khăn trong công việc. Mối quan hệ tốt đẹp với đồng nghiệp còn làm cho cuộc sống nơi công sở của bạn cân bằng. Chính yếu tố này sẽ đem lại hiệu suất làm việc cao hơn, giúp bạn tiến nhanh hơn trên con đường sự nghiệp. Áp dụng bảy gợi ý sau, bạn sẽ tạo nên một môi trường làm việc của bạn sẽ thoải mái và hiệu quả:

1. Thân thiện với mọi người
Hình ảnh của bạn tại nơi làm việc không chỉ thể hiện qua kết quả công việc bạn đạt được mà chính thái độ của bạn cũng góp phần không nhỏ trong việc xây dựng hình ảnh này.
Một nụ cười hay lời chào vui vẻ khi gặp đồng nghiệp là cách thể hiện sự thân thiện và tích cực. Bạn cũng nên để ý đến những hành động nhỏ nhưng có ảnh hưởng lớn như: giúp mở cửa, giữ nút thang máy, nhặt đồ đánh rơi… Bạn muốn làm việc với những người bạn thích và chắc chắn đồng nghiệp của bạn cũng vậy!

2. Giúp đỡ nhiệt tình
Khi xong việc của mình, tất nhiên bạn được phép nghỉ ngơi và thư giản một chút. Nhưng nếu bạn tận dụng khoảng thời gian này để giúp một đồng nghiệp đang “ngập đầu” giải quyết những phàn nàn của khách hàng, đồng nghiệp của bạn không những cảm kích mà chắc chắn trong những tình huống tương tự, họ cũng sẽ hỗ trợ bạn hết mình.

3. Chủ động nhận việc khó
Chắc chắn bạn sẽ gặp nhiều thử thách để giải quyết những công việc phức tạp. Nhưng nếu bạn chủ động nhận phần việc trên, bạn đã thể hiện bản thân mình là một người tự tin, tích cực, không ngại khó. Đây cũng là cơ hội để bạn hoàn thiện kỹ năng và nâng cao kiến thức. Sếp và đồng nghiệp chắc chắn sẽ đánh giá cao tinh thần này của bạn.

4. Cư xử lịch thiệp
Nơi bạn làm việc là một xã hội thu nhỏ và bạn đang ở nơi công cộng, vì vậy bạn cần ý thức về hành động của mình để không làm đồng nghiệp khó chịu. Ví dụ: tắt đèn và các thiết bị khác sau khi họp xong, bỏ giấy vào máy in khi sử dụng hết giấy… Khi các thiết bị văn phòng như máy in, máy fax, điện thoại gặp trục trặc mà bạn không giải quyết được, đừng làm ngơ bỏ đi mà hãy thông báo ngay đến bộ phận liên quan để được hỗ trợ.

Trong môi trường làm việc mở, mọi người ngồi rất gần nhau, bạn đừng để những sở thích cá nhân ảnh hưởng đến người khác. Ví dụ: nếu bạn thích nghe nhạc, hãy dùng tai nghe; khi bạn nói chuyện điện thoại, hãy hạ thấp giọng hoặc tìm một chỗ vắng người để nói chuyện; đừng ăn những món ăn nặng mùi như sầu riêng tại bàn làm việc…

5. Chào đón đồng nghiệp mới
Ấn tượng về ngày đầu tiên của bạn tại công ty như thế nào? Bạn không biết ai, bạn bối rối không biết toilet ở đâu hay sử dụng máy fax như thế nào? Đừng để điều này xảy ra với đồng nghiệp mới, đặc biệt nếu họ làm chung nhóm với bạn. Khi thấy họ lạc lõng trong môi trường mới, hãy chủ động bắt chuyện, giới thiệu họ với những đồng nghiệp khác, giúp đỡ khi cần thiết để họ hòa nhập nhanh hơn với nhóm và công ty. Lòng tốt của bạn chắc chắn sẽ được ghi nhận với sự cảm kích!

6. Lắng nghe
Trong cuộc họp, bạn nghĩ rằng giải pháp của mình là tối ưu cho những khó khăn hiện tại, nhưng cũng không mất gì nếu bạn lắng nghe ý kiến của những đồng nghiệp khác trước. Hãy thể hiện sự tôn trọng của bạn dành cho họ và những đóng góp của họ. Khi lắng nghe ý kiến từ nhiều phía khác nhau, có thể bạn sẽ đưa ra được giải pháp sáng tạo hơn cả những gì trước đó.

7. Ghi nhận sự giúp đỡ của đồng nghiệp
Trong những tình huống bạn hoàn thành xuất sắc công việc của mình với phần nào sự hỗ trợ của đồng nghiệp, hãy bày tỏ sự biết ơn chân thành đối với họ; cũng như cho sếp bạn biết vai trò của họ trong dự án này. Họ sẽ cảm thấy tự hào vì giúp được bạn. Mối quan hệ giữa bạn và đồng nghiệp sẽ tốt đẹp hơn và hai bên sẵn lòng giúp đỡ nhau khi cần thiết.

Lời khuyên cuối cùng dành cho bạn trong việc xây dựng những mối quan hệ nơi công sở: hãy đối xử với mọi người theo cách mà bạn muốn họ đối xử với bạn. Rồi ai cũng muốn làm việc, hợp tác và hỗ trợ bạn. Con đường đến thành công sẽ rộng mở!

BIẾT CHIA SẺ VỚI NGƯỜI KHÁC

Con người là đông vật xã hội sống trong công đồng. Không ai có thể sống một mình mà không có bất kỳ quan hệ nào với những người khác. Mối quan hệ tốt đẹp và bền vững chỉ có thể có khi có sự tương tác hai chiều. Nếu muốn người khác đối đãi với mình ra sao, quan tâm đến mình thế nào thì phải đối đãi với họ như vậy. Đó là ý nghĩa cốt lõi của câu: “Giúp đỡ người khác cũng chính là giúp đỡ bản thân mình”. Sự quan tâm chia sẻ với nhau là biểu hiện tính người cao nhất.

Trong cuộc sống ai cũng cần tình thương, sự đồng cảm, cũng muốn có người chia sẻ niềm vui nỗi buồn với mình. Trong suy nghĩ của một số người, giúp đỡ người khác thì bản thân sẽ bị thiệt. Đó chỉ là cách suy nghĩ hẹp hòi, ích kỷ. Sự chia sẻ thật lòng trong những lúc khó khăn nhất là hành động đáng trân trọng đối với người khác, đồng thời làm cho tâm hồn mình thanh thản, rộng mở. Sự chia sẻ đó không mất đi, mà ít nhất cũng nhận được sự đền đáp xứng đáng bằng sự yêu quý không chỉ của người nhận. Nhà văn, nghệ sĩ Had Bejar có câu đầy ý nghĩa: “Bàn tay biết tặng hoa cho người khác là bàn tay lưu giữ được hương thơm”. Trong cuộc sống, người biết cho đi cũng là người sẽ nhận được nhiều từ cuộc sống. Đó cũng là một trong những yếu tố hàng đầu dẫn đến thành công.

Sự quan tâm, chia sẻ có thể được biểu hiện chỉ bằng những cử chỉ, thái độ rất đơn giản và gần gũi trong cuộc sống, song lại giúp chúng ta phát hiện được nhiều điều đáng quý ở người khác để trân trọng và học tập. Khi cha mẹ chịu hy sinh gian khổ để nuôi nấng con, khi bạn bè, đồng nghiệp sẳn lòng giúp đỡ nhau, cuộc sống của họ trở nên ấm áp, hạnh phúc và có ý nghĩa hơn.

Cô công nhân trẻ đi làm về muộn bất thường mà trời đang tối dần. Cả nhà rất lo lắng. Khi cô ấy về, người cha hỏi lý do về muộn. Cô ấy trả lời: bạn con bị hỏng xe máy giữa đường, con ở lại để giúp bạn ấy. Người cha ngạc nhiên hỏi: con đâu có biết sửa xe thì giúp thế nào? Cô gái nói: vâng, con không biết sửa xe, nhưng trời sắp tối, con đứng cùng để bạn ấy yên tâm chờ người bạn trai mang dụng cụ đế sửa xe. Cô công nhân trẻ thể hiện sự đồng cảm, chia sẻ nỗi lo âu sợ hãi với người bạn. Cuộc sống là một hành trình dài, cảnh “xe hỏng” tương tự vẫn thường xảy ra. Sự chia sẻ, cảm thông giúp cho cuộc đời trở nên ấm áp, thanh thản và có ý nghĩa hơn.

Quan tâm, chia sẻ là thái độ thể hiện sự cảm thông, thiện chí và giúp đỡ đối với người khác, đặc biệt là những người gặp khó khăn, hoạn nạn. Nó là nguồn lực giúp mỗi người vượt qua khó khăn, bất trắc. Diều đó làm cho tình cảm con người trở nên gần gũi, gắn bó hơn, góp phần vào việc phát triển và duy trì mối quan hệ thân thiện, nhân ái.

Ai cũng cần được cảm thông và và chia sẻ, vì vậy người không biết cảm thông, chia sẻ với người khác là người cô độc trong chính cuộc sống của mình. Nuôi dưỡng một trái tim giàu cảm xúc, sẳn lòng bày tỏ sự cảm thông và chia sẻ khiến con người cảm thấy cuộc sống có ý nghĩa hơn, đáng yêu hơn. Vậy, đừng từ chối nếu ta vẫn còn cái có thể chia sẻ.

Hãy biết chia sẻ trong cuộc sống để sống cuộc đời có ý nghĩa hơn.

Học cách người Nhật dạy kỹ năng sống cho trẻ em

Kỹ năng sống đầu tiên mà người Nhật dạy con trẻ chính là trải nghiệm cùng thiên nhiên để thích ứng với môi trường và học hỏi từ thế giới tự nhiên.
Kỹ năng sống trong tiếng Nhật vừa đề cập đến phạm trù đạo đức tư cách của một con người, vừa là những kỹ năng, năng lực cần thiết mà một con người cần được rèn luyện ngay từ khi còn nhỏ. Ví dụ đó là thói quen sinh hoạt đúng mực, luôn xây dựng cho mình tinh thần tự giác, tự lập, tự chủ trong suy nghĩ và hành động, vừa có tinh thần cầu thị, vừa có kỹ năng tự giải quyết các vấn đề liên quan đến cá nhân, kỹ năng xây dựng mối quan hệ với người khác trong tập thể.

Ở Nhật không có SGK dạy riêng về kỹ năng sống, nhưng học sinh Nhật có một môn học Đạo đức ở trường cũng dạy những nội dung gần như bao hàm trong đó. Điều quan trọng hơn cả người Nhật quan niệm dạy kỹ năng sống cho trẻ không phải bắt đầu từ khi trẻ đi học, mà nó cần được dạy ngay từ khi trẻ mới sinh ra, và cha mẹ chính là những người thầy đầu tiên và quan trọng nhất để dạy trẻ những kỹ năng ấy.
Giai đoạn từ 0 đến 6 tuổi là giai đoạn đặt nền móng, nên người Nhật vô cùng coi trọng giai đoạn này. Kỹ năng đầu tiên mà người Nhật dạy con trẻ chính là:

1. Trải nghiệm cùng thiên nhiên để thích ứng với môi trường và học hỏi từ thế giới tự nhiên
– Có lẽ nhiều người Việt Nam sẽ thắc mắc khi biết rằng ở Nhật trẻ mới 2 tháng tuổi đã được bế đi dạo để cảm nhận khí trời buổi sớm, hay trẻ tầm 3-4 tháng trở đi mà cha mẹ cứ để bé đầu trần, được mẹ địu dưới cái nóng bức, dưới cái rét mùa đông, dưới cái mưa nhẹ mà chẳng cần mũ.
Chỉ đơn giản vì làm như thế để cho trẻ tiếp xúc và làm quen với môi trường thiên nhiên ngay từ nhỏ giống như một cách giúp tăng sức đề kháng. Họ không ngại con sẽ bị ốm nếu làm như thế, họ hiểu có trải qua môi trường như thế thì con trẻ mới được tôi luyện dần dần mà thích ứng. Và kết quả là họ nuôi dưỡng được những đứa trẻ khỏe mạnh, rắn rỏi, rất ít ốm và luôn thích hoạt động ngoài trời.
– Khi trẻ lớn dần lên chút nữa là cho trẻ có nhiều cơ hội tiếp xúc gần gũi với thiên nhiên, quan sát nhiên nhiên để học hỏi. Để dạy trẻ biết trân trọng sự sống họ cho trẻ tập trồng hoa, trồng cây, nuôi thú hay hường xuyên dẫn đi các vùng ngoại ô để làm quen với động vật. Những dịp cuối tuần hay kỳ nghỉ họ cho trẻ đi câu cá, nghịch ở sông, bắt ve bắt bướm.
Rất nhiều nơi trên khắp nước Nhật đã tái sinh lại khu cánh đồng cho đom đóm hồi sinh lại (vì trong suốt thời kỳ kinh tế phát triển quá độ đã khiến môi trường bị hủy hoại dẫn đến loài đom đóm bị tận diệt, và đom đóm hồi sinh như một bằng chứng chứng tỏ môi trường sinh thái phát triển bền vững). Ngày nay cứ dịp tháng 5 đến tháng 7 trẻ em Nhật sẽ có dịp được thưởng thức màn đom đóm đầu mùa hạ như một trải nghiệm thật tuyệt vời cho tuổi thơ của các em.
– Cho tập luyện các môn thể thao ngoài trời dù nắng hay mưa hay tuyết để tôi rèn nghị lực cho bản thân, yêu thích thể thao và nâng cao sức khỏe.
– Gần đây rất nhiều các nhà giáo dục đã vận động trào lưu cho trẻ trải nghiệm với nông nghiệp thông qua việc tự trồng trọt và thu hoạch nông sản: trồng lúa – gặt lúa, trồng rau – thu hoạch rau mà không dùng phân hóa học. Đây là trải nhiệm tuyệt vời giúp trẻ cảm nhận được cảm giác hạnh phúc khi thu hoạch được thành quả do sức lao động mình bỏ ra, hiểu được sự vất vả của những người làm nông nghiệp để biết yêu quý thức ăn, coi trọng sức lao động của người khác. Đồng thời thông qua trải nghiệm ấy trẻ học hỏi được rất nhiều kỹ năng sống cho mình.

2. Để trẻ tự do thể hiện ý chí của mình thay vì áp đặt
Dạy trẻ tự lập theo độ tuổi rất được cha mẹ Nhật chú trọng rèn cho con. Đầu tiên là thói quen ngủ sớm dậy sớm, thói quen ăn uống tốt. 1 tuổi rưỡi khi bé bắt đầu muốn tự xúc sẽ để bé tập xúc, khi ăn không xem tivi, không đi rong. Cho đến 3 tuổi sẽ tự biết làm những việc liên quan đến vệ sinh cá nhân, thay đồ, biết dọn dẹp đồ mình bày ra.
Cũng từ tầm 3 tuổi sẽ tích cực dạy trẻ giúp việc nhà phù hợp với khả năng. Bởi vì thông qua từng việc nhỏ ấy sẽ nuôi dưỡng cho trẻ sự tự tin, tinh thần tự chủ và yêu lao động, suy nghĩ tích cực, đồng thời trẻ sẽ học hỏi cho mình cách giải quyết vấn đề. Chính việc cho trẻ tự làm việc nhà, tôn trọng mong muốn của trẻ chính là cơ hội tuyệt vời rèn luyện kỹ năng sống tích cực cho trẻ.

3. Coi trọng việc giáo dục đạo đức trong gia đình, vun đắp kỹ năng giao tiếp với mọi người
Vì đó là năng lực quan trọng giúp trẻ hòa đồng trong mối quan hệ với mọi người ở trường cũng như ngoài xã hội. Coi trọng giá trị đạo đức đặc biệt là lòng trung thực, tinh thần chịu trách nhiệm, sự nhẫn nại (gaman). Để xây dựng những kỹ năng mềm ấy thì việc cha mẹ thể hiện nó cho trẻ học tập theo mỗi ngày mới là quan trọng.
Việc quan sát và không can thiệp vào cuộc cãi nhau của con khi chơi với bạn bè, để con học hỏi kỹ năng ứng xử, giải quyết mâu thuẫn cũng là một kỹ năng sống mà cha mẹ Nhật rất coi trọng. Cha mẹ sẽ không nhìn vào kết quả hành động của con để đánh giá, phán đoán mà sẽ nhìn vào mặt sau để đặt câu hỏi vì lí do gì con làm như thế, dù con có làm sai cũng tiếp nhận con trước cho con thấy mình là bờ vai tin cậy của con trước khi đưa ra lời khuyên bảo con.
Ngoài ra thói quen đọc ehon cho trẻ ngay từ khi 0 tuổi với những câu chuyện gần gũi, các bài học giàu tính nhân văn được lồng ghép khéo léo giúp bé hình thành nhân cách: đó tình yêu gia đình, trung thực, bao dung, biết quan tâm tới mọi người, lễ phép… Đạo đức của con trẻ chính là từ những việc làm của cha mẹ và mọi người xung quanh mà hình thành. Hoặc nó là những ấn tượng khó phai về một câu chuyện cảm động nào đó mà trẻ được đọc hay chứng kiến.

4. kiên nhẫn để lắng nghe và trò chuyện cùng con khi con phản kháng
Đây là một kỹ năng quan trọng nhất mà người Nhật dùng nó để giao tiếp cùng con. Không chặn họng khi con đang nói, không gạt phăng đi phản đối hay quát mắng khi con vừa mới nói ra ý kiến của mình. Thay vào đó hãy học cách kiềm chế bằng cách im lặng trong 6 giây đầu tiên để kìm nén cơn giận, sau đó mở rộng cách nhìn nhận để thừa nhận mong muốn và chủ kiến của con trước khi đưa ra ý kiến phản đối hoặc lời khuyên của mình cho con.
Với cách giải quyết như thế đã giúp xua tan đi xung đột không đáng có giữa cha mẹ và con cái. Những người Nhật học được từ gia đình mình cách ứng xử như này nên ra ngoài xã hội họ cũng đối xử với nhau nhẹ nhàng như vậy, tạo nên nét ứng xử tinh tế của riêng họ.

5. Chơi cùng con
Tiếng Nhật có một cụm từ ikumen (chế từ ikemen nghĩa là handsome) để dành tặng cho những ông chồng đảm đang chia sẻ với vợ việc nhà, và chăm sóc con cái. Ngày nay hầu như đàn ông Nhật nào cũng giác ngộ điều cơ bản ấy, nên không hiếm cảnh người bố vừa địu, vừa dắt con đi học hay đi chơi. Và họ rất chịu khó chơi cùng con cái, nhất là những môn cần đến vận động như leo trèo, đẹp xe, chơi bóng. Chơi cùng con chính là một cơ hội tuyệt vời để cha mẹ dạy các kỹ năng mềm cho con.
Nếu như nhiều cha mẹ Việt Nam coi việc rèn luyện kỹ năng sống cho con là trách nhiệm của nhà trường, thì người Nhật coi nó là vai trò của cha mẹ rồi mới đến nhà trường.

5 bước để có một bài thuyết trình nhóm hiệu quả

Thuyết trình là một vấn đề mà đang rất nóng hiện nay, và thường chúng ta thường chú tâm vào việc kỹ năng thuyết trình “cá nhân” mà bỏ quên kỹ năng thuyết trình nhóm. Để có được một bài thuyết trình hiệu quả cho bản thân, có thể không quá khó với nhiều người, nhưng với một nhóm, việc để chuẩn bị được một bài thuyết trình làm hài lòng tất cả cá nhân trong nhóm là một điều vô cùng khó khăn. Mỗi người một ý tưởng, một góc nhìn, một quan điểm khác nhau. Vậy bạn giải quyết nó như thế nào cho hoàn hảo nhất? Theo cá nhân mình, để giải quyết vấn đề này bạn cần làm 5 bước cơ bản sau:

Bước 1: Lên ý tưởng.

101 276x300 5 bước để có một bài thuyết trình nhóm hiệu quả

Nhóm bạn thường lên ý tưởng bằng cách nào? Đa số mình thấy các nhóm thường là sẽ tập trung nhau lại và từng người đưa ra ý kiến,  nếu cả nhóm thấy hợp lý thì lấy, còn không thì bác bỏ. Nhưng đây là một phương pháp đưa lại hiệu quả “không cao”, bởi vì có những ý kiến, thoạt nghe chúng ta cảm thấy rất hay, nhưng đến lúc khai thác sâu vào nó thì chúng ta mới thấy rằng vấn đề này chẳng có gì để chúng ta nói. Nhóm bạn đã từng gặp trường hợp như vậy chưa? Vậy làm thế nào mới là hay? Thực ra, trước khi lên ý tưởng cho nhóm, bạn không nên tập trung mọi người để nêu lên ý tưởng vội, mà bạn hãy phát cho mỗi người một mảnh giấy, hãy cho tất cả các thành viên ghi lại tất cả những ý tưởng của họ, dù đó chỉ là những ý tưởng nhỏ nhất.”Viết nhầm còn hơn bỏ sót” đó là một câu nói mà tôi thường nói “đùa” với các thành viên trong nhóm khi làm bước này, nhưng nó không hẳn là đùa đúng không?

Bước 2: Chọn lọc ý tưởng chủ đạo.

202 300x293 5 bước để có một bài thuyết trình nhóm hiệu quả

Đầu tiên bạn hãy cho nhóm thảo luận và tìm ra nội dung chủ đạo cho bài thuyết trình.  Sau đó, dựa vào nội dung chủ đạo đó bạn hãy cho nhóm chọn ra 2-4 ý chính để nói trong bài thuyết trình (tôi thường chọn 3). Sau đó hãy phân nhóm tất cả những ý còn lại theo các ý chính mà chúng ta đã chọn. Vậy là bạn đã có một nội dung ở dạng “thô” cho bài thuyết trình của nhóm.

303 269x300 5 bước để có một bài thuyết trình nhóm hiệu quả

Bước 3: Sắp xếp ý tưởng theo mạch nói.

Công việc của bước này khá đơn giản, đó là các bạn hãy xác định thứ tự các vấn đề sẽ nói trong bài thuyết trình và sắp xếp các ý cho vấn đề đó một cách hợp lý và mạch lạc. Bạn có thể phân công cho mỗi thành viên trong nhóm đảm nhiệm một phần.

Bước 4: Phác thảo hình thức bài thuyết trình lên giấy.

404 257x300 5 bước để có một bài thuyết trình nhóm hiệu quả

Các ý tưởng được vẽ “thô” trên giấy. Bạn không cần tạo ra những tác phẩm hội họa, chỉ cần vài nét vẽ nguệch ngoạc để phát thảo hình thức. Bạn nên chuẩn bị một tập giấy sticker để vẽ các nội dung, hình ảnh thô mà mình muốn đưa vào slide. Sở dĩ tôi khuyến khích bạn vẽ lên giấy trước thay vì bắt tay vào làm slide luôn là vì các lý do sau: Thứ nhất, việc vẽ lên một tờ sticker bé xíu sẽ khiến bạn bị bò bó không gian, qua đó kiềm chế ham muốn “nhồi” cả đống thông tin lên đó. Nguyên tắc thiết kế slide là càng đơn giản, càng ít chữ càng tốt mà! Thứ hai, vẽ lên giấy trước sẽ giúp bạn tự do sáng tạo về cấu trúc chữ cái, hình ảnh… Cái dở của Powerpoint là các slide có khuôn mẫu sẵn, bạn chỉ cần điền nội dung vào đó thôi, điều này vô tình hạn chế sự sáng tạo của bạn về mặt bố cục lẫn hình ảnh.

Bước 5: Hoàn thiện.

Vất vả với 4 bước trên, và cuối cùng chúng ta cũng đến được bước cuối cùng. Nhưng công việc cuối cùng này cũng không phải là đơn giản đâu nhé! Việc để thiết kế được một bài Powerpoint đẹp và chất lượng đòi hỏi người thiết kế là một người có tính thẩm mỹ cao, vậy nên bạn hãy chọn ra một người duy nhất trong nhóm có tính thẩm mỹ nhất để làm công việc này. Vậy là xong!

Một số thứ khiến bạn mất điểm trong mắt mọi người

Ai cũng cố gắng trở thành người tốt, tử tế, chu đáo, và vị tha. Nhưng không phải ai cũng làm được, hay tỏ ra được như vậy. Nhiều thói quen và hành động có thể khiến bạn trở nên kém hấp dẫn, khó chịu hay đáng ghét mà bạn không nhận ra. Nếu bạn nằm trong số người luôn tự hỏi mình là sao mình tốt mà mọi người không thích mình, thì hãy tự đánh giá lại bản thân xem bạn có vướng phải những điều sau đây:

1- Bạn chỉ biết có mình mình

Nghe đáng ghét vậy nhưng nhiều người không nhận ra mình có lối cư xử này. Bạn luôn tập trung vào bản thân bạn, nói rất nhiều về mình và thường không quan tâm mọi người xung quanh nói gì. Bạn luôn cho là ý kiến của mình quan trọng, hơn mọi người hay thậm chí là quan trọng nhất. Nếu bạn có biểu hiện này, phải thay đổi thôi, chẳng ai muốn làm bạn với người chỉ biết có mình mình thế cả.

2- Bạn chỉ lo làm đẹp bên ngoài, bỏ bê vẻ đẹp tâm hồn

Ngạc nhiên thay, vẻ đẹp thực sự đến từ trái tim, cơ thể và tâm hồn chứ không chỉ là một gương mặt đẹp. Bạn có thể nói điều này nghe quá sáo rỗng nhưng thử nghĩ xem, bạn đẹp nhưng bạn ăn nói nhạt nhẽo, suy nghĩ tiêu cực và làm những việc chẳng hay ho gì thì ai sẽ thích bạn đây? Lần tới ngồi trước gương, bạn hãy thử soi kỹ hơn vào sâu thẳm trong lòng mình, sau gương mặt xinh đẹp kia là con người thế nào? Liệu bạn có thích con người của mình không?

3- Bạn luôn ganh đua

Bạn có phải là người luôn cố gắng hơn người khác? Có thể bạn đạt được rất nhiều từ tính cách đó nhưng đổi lại bạn thực sự kém hấp dẫn trong mắt mọi người. Bạn nên dành sự quan tâm và tán thưởng cho người khác hơn là chỉ cố gắng thể hiện mình hơn người. Khi ai đó đạt được điều gì đó, bạn chỉ cần khen ngợi và chúc mừng họ, chứ đừng đưa thành tích của bạn ra để so sánh.

4- Bạn xem bạn bè mình cũng như kẻ thù

Bạn sẽ chẳng hấp dẫn chút nào nếu bạn đấu đá ganh đua với chính bạn bè mình. Thay vì quan tâm và ủng hộ nhau, bạn luôn quay lưng với bạn bè mình, nói xấu và chơi xấu họ. Nếu bạn làm vậy với chính những người được xem là bạn bè của bạn, sớm muộn sẽ chẳng còn ai muốn giữ quan hệ với bạn. Bạn bè không phải kẻ thù của bạn, họ là đồng minh, là những người yêu quý bạn.

5- Bạn thắc mắc về tầm quan trọng của bạn đối với người khác

Bạn cũng thực sự không hấp dẫn chút nào nếu cứ hỏi đi hỏi lại người khác rằng họ có coi trọng bạn như bạn nghĩ không. Chẳng hạn, mấy đứa bạn thân của bạn quyết định vẫn đi đâu đó hay làm gì cùng nhau mà vắng mặt bạn, và bạn cảm thấy bị tổn thương. Thôi nào, bỏ qua đi, họ vẫn là bạn tốt của bạn, và họ có quyền sống và làm gì tuỳ thích dù bạn có ở đó hay không.

6- Bạn chuyên quyền và áp đặt

Trong một nhóm bạn, mọi người nên được giữ những vai trò ngang nhau. Nếu bạn luôn cố gắng thể hiện mình là lãnh đạo, áp đặt ý kiến của mình lên cả nhóm, tự cho mình trách nhiệm chỉ đạo và kiểm soát hành động của mọi người thì bạn cũng nên tự chuẩn bị tinh thần là bạn sẽ bị “ghét dần đều” đi nhé!

7- Bạn thiếu trung thực

Trung thực là phẩm chất cần thiết cho mọi mối quan hệ, và là điều kiện cần để mọi người tôn trọng và yêu mến bạn. Có những người có thói xấu thích nói dối, hoặc hư cấu thêm thắt chi tiết không có thực cho mọi thứ khiến mọi người rất mệt mỏi và chán ngán. Nếu bạn cũng vậy, đừng nghĩ là mọi người không nhận ra bạn đang nói dối, tốt nhất bạn nên trung thực với những gì mình nói ra, vì đáng tin cậy cũng là phẩm chất song hành với sự hấp dẫn.

8- Bạn thô lỗ

Chẳng ai có thể thích một kẻ bất lịch, thô lỗ, hay xúc phạm và làm bẽ mặt bạn bè hay thậm chí là người lạ ở nơi công cộng. Chẳng ai muốn đến gần một kẻ như vậy cả. Chưa kể, việc tỏ ra lỗ mãng chẳng có lợi gì cho bạn cả, sẽ chẳng ai chịu nghe ý kiến của bạn dù nó có đúng hay không, họ chỉ thấy rằng bạn cư xử rất tệ và không việc gì phải nghe một người như thế cả.

9- Chẳng trông mong gì ở bạn được, hay bạn chỉ biết nhờ vả người khác

Bạn có sẵn sàng giúp đỡ hay an ủi bạn bè khi họ cần? Hay bạn luôn bận vào những lúc người khác cần bạn? Nếu mọi người không thể mong đợi gì ở bạn những lúc họ cần bạm, hiển nhiên họ cũng không muốn thân thiết với bạn nữa. Tương tự, nếu bạn lúc nào cũng chỉ biết nhờ người khác giúp đỡ mà không bao giờ đề nghị giúp đỡ ai, hãy nghĩ xem bạn nghĩ thế nào về kiểu người như vậy?

10- Bạn luôn suy nghĩ tiêu cực

Bi quan là điều rất kém hấp dẫn, thậm chí nó còn đẩy xa mọi người khỏi bạn. Nếu bạn thường xuyên than vãn và nhìn mọi thứ theo cách tiêu cực, sẽ không ai muốn làm bạn với bạn cả vì họ biết rằng bi quan là bệnh dễ lây và họ không muốn bị bạn kéo trì xuống với bạn.

Theo bạn, còn điều gì khiến bạn chán ghét và không muốn làm quen, giữ quan hệ hay kết thân với một người?

Chúc các bạn thành công!!!

12 bí quyết để thành công trong cuộc sống

1. Luôn nhìn sự việc theo hướng tích cực

Với mỗi sự việc, ở mỗi góc độ nhìn sẽ đem lại cho ta những cảm nhận khác nhau. Giống như một nửa cốc nước, người tiêu cực sẽ thấy: “Cốc nước đã vơi mất một nửa, thật chán”, còn người tích cực sẽ thấy: “Cốc nước vẫn đầy được một nửa, vẫn còn tốt”. Chính cái nhìn tích cực sẽ giúp bạn vui vẻ, tự tin hành động để đạt được mục tiêu.

2. Cuộc sống của bạn được quy định bởi 5 yếu tố: Cảm xúc, các mối quan hệ, thời gian, tiền bạc, thân thể

Cách bạn chăm sóc các yếu tố này trong quá khứ sẽ tạo thành hình ảnh của bạn ngày hôm nay. Bạn giàu hay nghèo, bạn là sếp hay nhân viên, vui vẻ hay đau khổ, khỏe mạnh hay ốm yếu đều là kết quả của việc bạn đã đầu tư cho 5 yếu tố này như thế nào. Muốn thay đổi cuộc sống và bản thân thì chúng ta cần thay đổi những yếu tố trên. Hay nói theo cách khác, muốn có những gì chưa từng có, bạn phải làm những việc chưa từng làm.

3. Những mối quan hệ xấu sẽ tạo ra những cảm xúc xấu

Bàn việc với những người bảo thủ, tiêu cực sẽ tạo ra cảm xúc bảo thủ, tiêu cực. Làm việc xấu thì bất an, làm việc tốt thì hạnh phúc.

4. Muốn thành công bạn cần phải kết bạn với người thành công

Ngưu tầm ngưu, mã tầm mã, cái gì giống nhau sẽ tụ lại với nhau. Người tích cực sẽ có xu hướng kết bạn với những người tích cực. Đại bàng sẽ bay với đại bàng, gà con sẽ đi với với gà con. Nếu bạn muốn bay cùng đại bàng, hãy đi học để biết cách bay như đại bàng.

5. “Tôi biết rồi” là câu nói sẽ phá hủy sự nghiệp của bạn

Khi nói “tôi biết rồi” là cách nhanh nhất đóng mọi cánh cửa tiếp nhận tri thức. Khi nghe bạn nói câu đó, không ai muốn chia sẻ thêm thông tin gì với bạn.

6. Coi trọng các mục tiêu của bạn

Nếu bạn coi những việc vợ bạn làm là không quan trọng, bạn sẽ bị vợ bỏ. Nếu bạn bảo tiền không quan trọng, bạn là người không có tiền. Nếu bạn bảo điều sếp bạn coi trọng là không quan trọng, bạn sẽ khỏi phải đi làm. Muốn đạt được điều gì hay mục tiêu gì đó, bạn không thể không yêu quý và coi trọng nó.

7. Làm việc hiệu quả sẽ có thu nhập tốt

Công ty trả lương cho những việc bạn đã làm chứ không phải trả lương cho những việc bạn sẽ làm, vì vậy đừng nghĩ rằng “Lương 3 triệu đồng chỉ làm thế này thôi” mà hãy nghĩ “Làm tốt rồi thu nhập cũng sẽ tốt”. Người bán hàng phải thỏa mãn người mua hàng ở mức vượt mong đợi (tinh thần vượt qua đích) để trở thành số một. Sếp là người mua hàng, nếu bạn là nhân viên thì hãy làm việc thỏa mãn mong muốn của sếp.

8. Học theo người thành công

Muốn thành công, hãy học và làm theo người thành công, bạn không cần phải thắc mắc tại sao.

9. Đừng cố thay đổi tập thể nếu bạn không có quyền

Nếu đội, nhóm không tốt so với tiêu chuẩn của bạn, đừng cố gắng thay đổi nó, hãy tìm nhóm khác, hoặc loại bỏ nhân tố kém cỏi nếu bạn có quyền đó.

10. Không hành động không có kết quả

Hành động là cách duy nhất để chuyển trạng thái từ “Không có một cái gì đó” thành “Có một cái gì đó”. Hành động là cách duy nhất để chuyển giao giá trị tri thức, kỹ năng… Càng nhiều giá trị được chuyển giao cho người khác, bạn sẽ càng có nhiều giá trị tích lũy được chuyển lại từ họ như tiền, uy tín, sự tin cậy, lòng yêu thương… Nếu bạn không hành động sẽ chẳng có gì xảy ra cả.

11. Bạn giàu hay nghèo phụ thuộc rất nhiều vào những người xung quanh bạn

Tài sản mà bạn có sẽ là trung bình cộng số tài sản của 5 người mà bạn thường gặp.

12. Sự rõ ràng mang lại sức mạnh

Muốn người khác làm cho bạn một điều gì, bạn cần nêu rõ yêu cầu của mình. Muốn người bạn đời hiểu ý bạn, bạn cần chia sẻ chứ đừng chờ vợ hay chồng tự đoán. Muốn đi tới đích bạn cần phải lên một hành trình cụ thể, chi tiết và rõ ràng.

ĐIỀM TĨNH ĐỂ LÀM CHỦ BẢN THÂN

Điềm tĩnh là giữ cho tâm trạng yên lành không để những cảm xúc tiêu cực điều khiển hành động của mình. Điềm tĩnh là biểu hiện của người có bản lĩnh, tự chủ, là yếu tố then chốt giúp con người xử lý tốt các vấn đề trong giao tiếp và ứng xử. Người điềm tĩnh có khả năng tự chế ngự và kiểm soát tốt các trạng thái cảm xúc của mình, nên ít khi bị người khác hay ngoại cảnh tác động làm chệch hướng suy nghĩ và hành động của mình. Đó là nguồn sức mạnh tiềm ẩn giúp họ suy xét thấu đáo mọi sự việc xung quanh, do đó có nhiều cơ hội để tìm ra giải pháp ứng xử hợp lý, hữu hiệu nhất trong khi những người khác có thể không còn đủ bình tĩnh và kiên nhẫn.

Điềm tĩnh giúp kiểm soát bản thân tốt hơn, là điều kiện để phát huy sức mạnh to lớn của lý trí trong cuộc sống.  Trước những khó khăn, thử thách của cuộc đời, người có bản lĩnh là người luôn giữ được sự điềm tĩnh, cho dù là trước những lời khen, sự tâng bóc hay chê bai, chỉ trích ác ý. Với bản tính điềm tĩnh, họ có thể xoay trở khá dễ dàng những tình thế tệ hại khi đối mặt nhờ biết kìm chế cảm xúc ban đầu để suy xét, phân tích cặn kẽ sự việc để tìm ra giải pháp hữu hiệu.

Ngay cả những chuyện rất bình thường trong cuộc sống thường nhật như phải chờ đợi ai đó hay việc gì đó, thay vì tỏ thái độ nôn nóng, bực tức, luôn nhìn đồng hồ một cách vô nghĩa, cần điềm tĩnh để có thể tận dụng khoảng thời gian đó để nghĩ hay làm điều gì có ích, vui vẻ, giúp chuyển hóa cảm xúc, tạo sự thoải mái cho mình. Sự điềm tĩnh giúp con người thanh lọc những cảm xúc tiêu cực bọc phát và tập trung tâm trí vào những suy nghĩ tích cực. Vấn đề càng quan trọng, tình thế càng cấp bách thì sụ điềm tĩnh càng phát huy được ưu thế trong việc tìm ra cách ứng xử hiệu quả.

Sự điềm tĩnh là thước đo mức độ chín chắn, là biểu hiện sự tự tin, bản lĩnh tự chủ và sức mạnh nội tâm của con người. Tâm trạng thiếu bình tĩnh thổi phòng các nguy cơ, rủi ro làm trầm trọng thêm tình thế dẫn đến cách ứng xử không hợp lý. Điềm tĩnh là tố chất cần thiết của người lãnh đạo, vì chính họ là những người cần có sự suy xét sáng suốt nhất để phân biệt tốt – xấu, thật – hư, nhờ đó tránh được những thất bại không đáng có do những phản ứng vội vàng theo cảm xúc nhất thời. Cơ hội trở thành người lãnh đạo thành công sẽ rất thấp đối với người không điềm tĩnh, bởi khi họ chưa quản lý được cảm xúc của chính bản thân mình thì cũng không thể quản lý người khác. Ngoài chiến trường, người chỉ huy giỏi là người luôn giữ được sự điềm tĩnh trong những tình thế khó khăn nhất, khẩn cấp nhất để có thể đưa ra được những quyết định sáng suốt, chính xác. Trong giao tiếp làm ăn, sự điềm tĩnh chẳng những giúp tâm trí thêm sáng suốt, gây được cảm tình và sự nể trọng của đối tác, mà còn giúp phát hiện được điểm yếu của họ.

Trong nhiều tình huống, giữ được thái độ điềm tĩnh là điều rất khó khăn, nhưng mất bình tĩnh, nóng nảy, lo sợ không bao giờ là giải pháp tốt cho việc giải quyết vấn đề. Sự điềm tĩnh luôn khiến con người sáng suốt hơn. Người giữ được sự điềm tĩnh trước những sự cố bất thường hay những lời chỉ trích ác ý của người khác mới là người thật sự có bản lĩnh trong cuộc sống.

7 điều cần làm khi mất phương hướng

Đây có lẽ là một câu hỏi ngày càng có nhiều người tìm kiếm trên google. Tôi đã thử tìm kiếm với từ khóa này và thấy những câu trả lời rất đa dạng. Có những bài viết khá chi tiết nhưng lại đứng trên góc độ của người không mất phương hướng để suy nghĩ. Có những bài viết thì đúng với mục đích câu view với lời khuyên vô thưởng vô phạt.

Tôi không dám chắc mình có thể trả lời câu hỏi này tốt hơn những câu trả lời của những người đi trước nhưng thấy đây là một câu hỏi thú vị, bản thân mình cũng có lúc rơi vào trạng thái này vì vậy tôi xin được trả lời với hiểu biết mình đang có.

Khi nào bạn rơi vào trạng thái này?

Sinh viên ra trường, người đang thất nghiệp mất phương hướng nghề nghiệp, không biết mình thích gì, mình muốn gì và đã nỗ lực rất nhiều tìm việc mà không được.

Khi bạn đạt tới một mục tiêu A và không biết sẽ phải đi tới điểm nào tiếp theo. Đừng tưởng chỉ có những người đang gặp khó khăn mới mất phương hướng; ngay cả khi hoàn cảnh đang rất thuận lợi bạn vẫn có thể rơi vào trạng thái này.

Khi bạn cảm thấy chán nản do công việc quá nhàm chán muốn có một công việc sôi động, thử thách hơn.

Cảm thấy cuộc sống tẻ nhạt, ngày qua ngày, chẳng có gì mới mẻ. Đây là tâm lý chung của những người làm những công việc có tính lặp đi lặp lại nhàm chán như công nhân ở các khu công nghiệp.

Khi bạn cảm thấy mệt mỏi do công việc quá cẳng thẳng và muốn có một công việc nhẹ nhàng hơn.

Khi bạn nhìn lại quá khứ và thấy rằng mình chưa làm được điều gì lớn lao trong khi tuổi trẻ đã bay vụt qua. Chưa lập gia đình, chưa có một công việc ổn định, chưa có nhà cửa và bạn chẳng thấy mình có cơ hội nào để thực hiện trong tương lai.

Khi bạn cố gắng hết sức mình nhưng vẫn cứ không đạt được điều mình mong muốn.

Khị bạn là người tàn tật, không thể làm gì để kiếm được tiền nuôi bản thân mình và giúp đỡ những người thân vốn đang ngày càng già yếu đi.

Khi bạn mắc một thứ nghiện nào đó mà bạn không thể thoát ra được, lúc nào bạn cũng hứa với lòng mình đây là lần cuối để rồi lại tự xỉ vả mình sao không đủ mạnh mẽ.

Khi bạn tức giận với những người đáng nhẽ họ phải hành sử như những gì bạn mong muốn.

Tình hình chính trị rối ren, kinh tế thì xuống dốc, môi trường thì ngày càng ô nhiễm, khí hậu thì ngày càng khắc nghiệt …

“Mất phương hướng” cũng là một vấn đề mà theo Quy trình giải quyết vấn đề thì bạn phải xác định được nguyên nhân gây ra vấn đề này. Mỗi nguyên nhân sẽ có các giải pháp tương ứng.

Chúng ta phải làm gì?

1. Hiểu rằng mọi khó khăn rồi sẽ qua

Bạn biết tại sao các tôn giáo ngày càng phát triển cho dù khoa học có tiến bộ tới đâu không? Lý do đơn giản là tôn giáo là nơi để cho con người bám víu vào, để họ có niềm tin vào mục đích sống của mình, để họ thấy những khó khăn trở ngại trên đường đời chỉ là những thử thách của đấng tối cao, để họ cảm thấy mình thuộc về một nơi nào đó.

Tôi tin rằng những người theo đạo sẽ ít gặp vấn đề về mặt này hơn những người khác, nhưng tôi không cổ vũ bạn theo đạo mà chúng ta chỉ nên học hỏi những triết lý tôn giáo là được.

Trong entry về Triết học phật giáo tôi có trình bày các khái niệm quan trọng liên quan tới cuộc sống. Bạn sẽ thấy rằng cuộc sống là vô thường và vì vậy trạng thái bạn đang rơi vào chỉ diễn ra trong một giai đoạn ngắn.

Trước đây khi tôi làm nhà nước với mức lương không đủ trả tiền thuê nhà tôi cũng mất phương hướng nghề nghiệp. Nhưng ngay lúc đó tôi cũng đã nghĩ rằng hãy tận hưởng môi trường làm việc không áp lực nhưng cũng rất nhiều cái để học này. Một ngày nào đó tôi sẽ làm một công việc khác, công việc đó chắc chắn sẽ rất vất vả vì vậy hãy cứ hưởng thụ và học. Nếu lúc đó tôi luôn ở trong trạng thái lo lắng thì chắc chắn cuộc sống và công việc của tôi sẽ chẳng ra gì.

Khi ta cảm nhận được điều này chúng ta sẽ có cái tâm bình an hơn. Nhờ vậy suy nghĩ của chúng ta sẽ sáng suốt hơn và ta sẽ không bỏ lỡ thưởng thức những hương vị cuộc sống xung quanh.

Trong quyển “Từ tốt tới vĩ đại” có trình bày về nguyên lý Stockdale. Giống như con người, doanh nghiệp cũng phải đối mặt với những khó khăn để tồn tại và phát triển. Nguyên lý Stockdale phát biểu rằng ” Mọi khó khăn rồi sẽ qua, bạn hãy đối mặt với nó”. Nguyên lý này giúp cho bạn thưởng thức cuộc sống ngay cả những lúc khó khăn nhờ vậy bạn sẽ vượt qua khó khăn với ít mất mát nhất.

Bạn chỉ cần tin rằng một ngày nào đó khó khăn sẽ qua chứ đừng đặt ra một mốc thời gian cụ thể. Có hai người tù, cả hai đều có niềm tin một ngày nào đó sẽ được ra khỏi tù nhưng cách nghĩ của hai người khác nhau. Một người thì chỉ tin rằng một lúc nào đó sẽ được ra và anh ta thoải mái sống trong tù, một người thì đặt ra mốc thời gian là năm sau mình sẽ được ra và mong chờ ngày đó tới nhanh, khi ngày đó tới mà anh ta vẫn không được ra anh ta lại tiếp tục đặt ra mục tiêu là năm sau nữa. Dần dần người thứ hai mất dần niềm tin và gục ngã trong khi người thứ nhất vẫn còn nguyên niềm tin.

2. Đừng quá tham vọng

Bạn có thấy là cuộc sống càng hiện đại thì để thỏa mãn nhu cầu càng phức tạp hơn không? Hồi xưa làm gì có ô tô, xe máy, điện thoại, …quanh ta cũng toàn người như ta nên ta chẳng có nhu cầu phải sở hữu một cái gì đó thì mới thấy cuộc sống hạnh phúc. Những nhu cầu mà ngày nay vô cùng khó thực hiện như có một môi trường sống nhiều cây xanh, có mảnh vườn trước mặt thì hồi đó phải trả giá rất rẻ, thậm chí miễn phí.

Ta cứ trong vòng luẩn quẩn, kiếm tiền để mua những vật chất bên ngoài với mục đích nhằm thỏa mãn nhu cầu hưởng thụ nhưng vì mải kiếm tiền nên cũng chẳng có thời gian để thưởng thức những vật chất đó. Càng hướng ra bên ngoài với mong muốn phải có nó thì mới thấy vui thì càng dễ mất phương hướng.

Mỗi một ham muốn là một mục tiêu, khi không tìm được con đường đi tới mục tiêu ta trở nên mất phương hướng. Ham muốn của bạn càng đơn giản trong thực hiện thì bạn càng thấy thoải mái và ngày càng trở nên tự tin khi liên tiếp đạt được các mục tiêu đã đề ra.

Tất nhiên bạn không thể không có các mục tiêu đầy tham vọng nhưng mục tiêu khi bạn lập ra phải khả thi, phải từng bước vừa đủ để thực hiện. Bạn có thể đặt mục tiêu 10 năm, 5 năm, 2 năm, 1 năm, 6 tháng,….điều quan trọng nhất là nó phải rõ ràng và khả thi.

Bạn có nhận thấy là khi bạn sống giữa những người thành công bạn sẽ càng dễ mất phương hướng không? vì đơn giản là bạn mong ước những thành quả mà người khác đang có nhưng lại không biết cách thực hiện và bạn mất phương hướng.

Vì vậy có những lúc bạn phải tìm về nơi yên tĩnh, sống giữa những người bình thường, đọc các mảnh đời còn khổ cực hơn bạn đang có,…Bạn sẽ cảm thấy cuộc sống nhẹ nhàng hơn rất nhiều khi từ bỏ các ham muốn.

Cái giá phải trả của công nghệ hiện đại

Bây giờ mỗi khi bạn phải ngồi một mình cho dù với mục đích là chờ ai đó hay để thưởng thức một cái gì đó thì theo thói quen bạn sẽ cầm trên tay cái điện thoại. Hồi xưa khi chưa có điện thoại thông minh người ta có thể đọc sách hoặc là ngồi ngẫm nghĩ về sự đời, việc nhắn tin với cái Nokia đen trắng cũng rất thú vị.

Ngày nay ta không có nhiều thời gian trong việc hướng vào bên trong vì vậy ta rất ít hiểu về chính ta, về cái ta thực sự muốn, thực sự ham thích,..Cuộc sống như dòng nước cứ thế cuốn ta đi, rồi bỗng một lúc ta bị rơi vào một vòng xoáy, ta nhanh chóng cảm thấy hoang mang là mình đang ở đâu? mình sẽ đi đâu? rồi thì ta trôi qua chỗ vòng xoáy và lại tiếp tục trôi theo dòng nước. Ta lại quay lại với trạng thái ban đầu và tiếp tục lặp lại ở vòng xoáy tiếp theo.

“Khoảng lặng” giờ đây là nỗi sợ của nhiều người. Bạn thử nhìn lại lần cuối cùng bạn ngồi và không làm gì cả, chỉ chiêm nghiệm về cuộc sống này.

3. Thoát khỏi môi trường làm bạn mất phương hướng

Khi chúng ta mất phương hướng chúng ta có xu hướng tìm tới một nơi yên tĩnh để tự mình suy nghĩ. Các dòng suy nghĩ cứ miên man hết dòng này tới dòng khác nhưng chỉ khiến bạn mất phương hướng hơn.

Điều chúng ta cần làm khi mất phương hướng là phải làm khác đi cái chúng ta quen làm. Hãy đi gặp bạn bè, hãy học một khóa học, hãy đọc một cuốn sách, chơi một môn thể thao bạn yêu thích, tham gia một câu lạc bộ, đi làm từ thiện,…Khi buông lỏng chúng ta sẽ đạt được cái mình muốn.

Khi mất phương hướng chúng ta cũng có thói quen tìm kiếm những người cũng mất phương hướng như ta. Điều này không sai nhưng không nên lạm dụng. Khi ở bên những người cùng hoản cảnh ta sẽ cảm thấy đồng cảm nhưng vấn đề sẽ vẫn còn đó, những người cùng hoàn cảnh với ta sẽ không thể giúp ta thoát khỏi tình trạng này.

 

4. Có thể ngày mai bạn sẽ chết

Chết là hết, là nỗi sợ lớn nhất, chẳng có gì đáng sợ hơn chết. Trong khi bạn đang lo lắng về việc không kiếm được một công việc tốt, không có người yêu, cuộc sống vô vị nhàm chán thì bạn đã bỏ quên một điều rằng chưa chắc bạn đã sống được hết ngày mai.

Mỗi ngày có hàng trăm vụ tai nạn giao thông, một trong những clip mà tôi vô cùng ấn tượng đó là cảnh hai mẹ con đi qua đường; đứa con tung tăng kéo mẹ đi. Một chiếc ô tô con đi tới dừng lại nhường đường nhưng nó lại che khuất tầm nhìn của người mẹ với chiếc xe buýt đang phóng nhanh lên. Chiếc xe đâm vào đứa con bắn ra tới chục mét. Khi xem cảnh này, nếu ở địa vị người mẹ tôi sẽ sẵn sàng đánh đổi mọi thứ mình có bao gồm cả mạng sống để điều đó không xảy ra.

Chỉ một giây thôi, cuộc sống của người mẹ đã chuyển từ thiên đường xuống địa ngục; mà cũng có thể người mẹ sẽ mong ước có lại được cuộc sống mà trước đó bà cho rằng vô vị.

Thật kỳ cục là có người chán cuộc sống tới mức muốn tự tử. Bao nhiêu công cha mẹ nuôi họ thành hình người; có hàng triệu người còn thảm cảnh hơn họ vẫn cứ hiên ngang sống. Thế mà chỉ vì thấy cuộc sống vô vị mất phương hướng mà nghĩ tới tự tử.

Một phương thức rất đơn giản có thể khiến bạn thấy rằng mình vẫn còn hơn rất nhiều đó là vào thăm quan bệnh viện. Hãy tự nhiên vào như là một người nhà bệnh nhân, ngồi tại phòng khám, lân la phòng bệnh,… Nếu như chọn mấy khoa ung bướu thì lý tưởng nhất; bạn sẽ thấy mình quả là may mắn.

Nếu bạn đang ở độ tuổi dưới 30 thì bạn nên biết rằng sau tuổi 40 là lúc bố mẹ bạn và chính bạn sẽ phải đối mặt với rất nhiều bệnh tật. Bạn sẽ không có nhiều thời gian để còn cảm thấy cuộc sống quá bình lặng nữa. Hoặc nếu không có sự chuẩn bị kỹ đặc biệt là về tài chính thì bạn sẽ thấy rất bế tắc.

Bạn hãy ghi nhớ câu này “Có nhiều người chỉ đơn giản muốn những cái mà bạn cho rằng đương nhiên bạn phải có.”

Đọc thêm bài Trải nghiệm ở bệnh viện ( đây là một bài viết yêu thích nhất của tôi)

5. Tìm tới những người có thể tư vấn

Việc bạn đang gặp phải có thể là việc mà những người khác đã trải qua. Một cái nhìn khách quan bên ngoài sẽ cho bạn tiếng nói khách quan. Người đầu tiên bạn có thể xin tư vấn chính là bố mẹ của bạn. Họ có tình yêu thương đối với bạn và họ có sự trải nghiệm cuộc sống hơn bạn ít nhất 20 năm. Bố mẹ của lứa tuổi 9X và 10X bây giờ hầu hết đều có tri thức đủ để hướng dẫn bạn.

mat phuong huong trong cuoc song

Tuy nhiên thông thường thì ta luôn có xu hướng muốn giấu đi những khó khăn mà ta gặp phải. Vẻ bên ngoài của chúng ta vẫn rất tốt nhưng bên trong ẩn chứa nhiều vấn đề. Ta có thể lựa chọn phương án đọc về các cuộc đời tự thuật của các danh nhân, nhà chính trị để xem có thể học hỏi được gì không. Những bài viết kiểu này có rất nhiều, cả sách in lẫn trên mạng.

6. Dự phòng trước một ngày nào đó bạn sẽ mất phương hướng

Tất cả các vấn đề về nghề nghiệp, cuộc sống thực ra đều có thể dự đoán trước. Việc bạn cần làm là đừng để cho nó xảy ra. Tại sao bạn không tìm hiểu về nghề nghiệp yêu thích ngay trong 5 năm học đại học? mà phải tới khi ra trường mới bắt đầu quan tâm tới thị trường việc làm.

Bạn có thể làm cuộc sống trở nên thú vị hơn nếu tìm cho mình các thú vui lành mạnh, đặc biệt là các thú vui bạn có thể thực hiện dễ dàng như đọc truyện, nghe nhạc, chạy bộ, thiền,… Nếu bạn làm cho mình bận rộn bạn sẽ không có thời gian để mà thấy nó nhàm chán.

Nếu bạn muốn có thu nhập cao thì không có cách nào khác là phải nâng cao năng lực của chính mình. Học hỏi liên tục, tận dụng từng phút giây sẽ giúp bạn có những bước tiến vững chắc trong sự nghiệp.

Rất nhiều các vấn đề của chúng ta đang gặp liên quan tới Tiền. Nếu như thu nhập của bạn phụ thuộc vào sức khỏe thì đồ thị thu nhập của cuộc đời ta là một hình sin có đỉnh ở đầu đó vào năm cuối 30 tuổi. Nếu thu nhập của bạn phụ thuộc vào tri thức thì đồ thị thông thường vẫn cứ hình sin nhưng đỉnh thu nhập vào khoảng gần 40 nhưng đỉnh sẽ cao hơn so với thu nhập phụ thuộc vào sức khỏe.

Thông thường chúng ta có xu hướng thu nhập bao nhiêu tiêu hết bấy nhiêu nên khi đồ thị thu nhập tới đỉnh thì chi phí của ta cũng sát con số đó mà không có tích lũy. Thế là khi hình sin đi xuống thì ta bắt đầu gặp các vấn đề về tiền bạc. Tiền bạc liên đới trực tiếp tới công việc, cuộc sống gia đình,…-> bạn phải có tích lũy nếu muốn tránh vấn đề trong tương lai.

Đam mê

Điều quan trọng nhất giúp bạn không bị rơi vào trạng thái chán nản là bạn phải đam mê một cái gì đó. Bạn có thể biến đam mê thành tiền nhưng hầu hết trường hợp chúng ta không kiếm được tiền với việc đam mê. Ví dụ bạn có thể thích chạy bộ, bơi lội, bóng bàn, tennis, chơi với con,…

Đam mê giúp bạn loại bỏ các khoảng thời gian trống khiến bạn không còn thời gian nghĩ ngợi lung tung nữa, giúp bạn thấy cuộc sống có ý nghĩa. Tuy nhiên cũng đừng đam mê tới mức quên hết các việc khác như đánh điện tử chẳng hạn.

7. Dành cho những ai sắp ra trường hay thất nghiệp

Công việc dù sao cũng chiếm 1/3 cuộc đời bạn vì vậy cảm nhận của bạn về công việc sẽ quyết định rất nhiều tới chất lượng sống của bạn.

Tìm được công việc mà mình yêu thích tất nhiên là tuyệt vời rồi. Ví dụ như anh nghiện game thì thích làm test game; anh thích bơi lội thích làm huấn luyện viên bơi lội, anh thích vẽ tranh muốn vẽ tranh bán được tiền, anh thích hát thì làm ca sỹ, anh thích đi du lịch muốn làm hướng dẫn viên, ….

Nhưng nói chung giữa làm chơi và làm ăn tiền là cả một khoảng cách lớn. Nhiều khả năng chỉ một thời gian bạn sẽ chán công việc mà trước đó bạn cho rằng mình yêu thích.

Phương án an toàn không phải là chọn việc mình thích mà chọn việc mình có thể làm giỏi nhất. Làm giỏi sẽ dẫn tới thích còn thích chưa chắc đã dẫn tới làm giỏi. Muốn biết mình giỏi cái gì thì tự vấn lại trong quá khứ khi làm một việc gì mà bạn thấy quên đi thời gian, cảm thấy tự tin, bạn tự cảm thấy mình đã làm tốt hơn những người khác.

Cái giỏi một nghề nào đó phụ thuộc vào 1. Tố chất khi sinh ra; 2. Học hỏi ở nhà trường 3. Môi trường sống và 4.Tự học.

Có những yếu tố nằm ngoài khả năng can thiệp của bạn như 1 và 3 nhưng có những yếu tố bạn có thể tự chủ được đó là 2 và 4, đặc biệt là 4. Nếu bạn chuyên tâm nghiên cứu một nghề nào đó một cách chăm chỉ thì bạn sẽ giỏi còn nếu bạn không có khả năng tự học thì đành phải phụ thuộc vào 3 yếu tố đầu.

Ở cái xã hội này nếu bạn giỏi bất cứ cái gì cho dù có là kỳ cục nhất thì cũng đều có thể kiếm ra tiền cả. Cái làm đòn bẩy mà ai cũng phải học đó là Quản trị kinh doanh, quản trị kinh doanh sẽ giúp biến các thế mạnh của bạn thành tiền. Chính do vậy mà khi bạn mất phương hướng không biết nên học gì thì tốt nhất nên chọn môn học này.

Tuy nhiên nhiều khi ta vấp ngay phải rào cản đầu tiên là xin vào một vị trí mà mình có thể làm giỏi, đại loại chưa có cơ hội chứng minh rằng mình giỏi. Rất nhiều than thở đều xuất phát từ việc không kiếm được việc làm cho dù có là việc không phải mình yêu thích.

Đúng là hiện nay tổng cầu đang giảm sút khiến cho cầu lao động giảm. Cầu giảm thì đương nhiên kiếm việc sẽ khó khăn rồi. Đó cũng là thiệt thòi cho những người đang có nhu cầu tìm việc ở giai đoạn này.

Lời khuyên khi gặp tình huống này là phải kiếm cho mình một việc bất kỳ mà công việc đó có cơ hội tiếp xúc với công việc mình ao ước càng gần càng tốt. Ví dụ như nếu ham thích kinh doanh nhưng phỏng vấn mãi không được thì cứ xin vào làm nhân viên kỹ thuật hay nhân viên hành chính.

Lý do khiến bạn hay quên

Nếu quên đã trở thành chuyện quen thuộc, hãy tự đặt câu hỏi nguyên nhân tại sao như vậy khi bạn chưa đến 40. Chúng ta vẫn nghĩ khi về già trí nhớ sẽ kém đi nhưng ở xã hội hiện đại, điều này có thể xảy ra ở độ tuổi còn trẻ. Vì vậy, cho dù bạn 16 hay 60 tuổi và lo lắng về nguy cơ suy giảm trí nhớ, tốt nhất là nên biết những lý do phổ biến và để tránh các yếu tố có thể làm vấn đề trầm trọng thêm.

 

Hình ảnh Lý do khiến bạn hay quên.
Trầm cảm 

Khi chán nản, ai đó khó có thể tập trung và nhớ lại điều gì vì mải bận tâm với những cảm xúc tiêu cực. Thật không may, không ai miễn nhiễm được với chứng trầm cảm, kể cả với trẻ em khi thường xuyên phải tiếp xúc với tình huống căng thẳng của lứa tuổi. Một số trường hợp tức thời có thể làm cho con người ta bị trầm cảm như mất đi người thân yêu, bị các thành viên khác trong gia đình hiểu lầm. Một số cảm xúc tiêu cực như giận dữ, sợ hãi và lo âu cũng có thể tăng khả năng hay quên và không tập trung.

Rối loạn tâm trí

Hầu hết mọi người có thói quen làm nhiều việc cùng lúc với hy vọng công việc được giải quyết càng nhanh càng tốt. Với một số người, điều này thoạt đầu có vẻ thú vị và đầy thử thách nhưng về sau có thể dẫn đến rối loạn tâm thần và căng thẳng. Thời điểm tâm trí họ bị quá tải với những thứ phải làm, họ sẽ bị cảm giác rối loạn, lạc lối. Với một tâm trí lẫn lộn, trí nhớ kém là hệ quả dễ phát sinh và điều duy nhất giúp giải quyết chuyện này là tập trung vào một việc tại một thời điểm. Hãy nhớ rằng bộ não của chúng ta càng xử lý nhiều cùng lúc thì khả năng suy giảm trí nhớ càng tăng.

Không giải thoát được cảm xúc thật

Có những cá nhân tự gò ép mình che giấu cảm xúc thật mỗi khi sợ hãi, xấu hổ hay tự hào. Mặc dù thực tế này sẽ giúp những người đó thực hiện tốt công việc trong bộn bề cuộc sống nhưng điều này lại có thể gây ra những hạn chế nghiêm trọng đối với trí nhớ của họ. Não được tạo thành từ hai phần – bên trái và bên phải. Phần bên trái của não bộ điều chỉnh chức năng về mặt lý tính, ngược lại, bên phải tạo điều kiện cho hoạt động nghệ thuật và cảm xúc, tức thiên về cảm tính. Khi hai yếu tố này của não bộ được sử dụng thường xuyên, tâm trí con người có được sự cân bằng, như vậy một bộ nhớ tích cực đồng nghĩa với việc tăng cường hoạt động ở cả hai bán cầu não. Do đó, làm việc một cách lôgic, chuẩn mực nhưng đôi khi cũng cần tăng cường khả năng sáng tạo, bằng cách đó, chức năng nhận thức sẽ được hoàn thiện.

Thiếu vitamin B1

Vitamin B1 (Thiamine) là loại dưỡng chất thiết yếu trong quá trình chuyển hóa thức ăn và chuyển đổi thành năng lượng, đồng thời giữ vai trò hàng đầu trong các chức năng của hệ thần kinh trung ương và ngoại biên. Theo các chuyên gia, một lượng lớn vitamin này nằm trong bộ não của chúng ta với chức năng duy trì việc sản xuất các dẫn truyền xung động thần kinh có tác động tới tâm trạng, trí nhớ, sự chuyển động và suy nghĩ của mỗi người. Đối với những người không nhận được đủ lượng thiamine từ chế độ ăn uống, họ có thể bị hội chứng Wernicke-Korsakoff, một loại rối loạn thần kinh dẫn đến mất trí nhớ. Để ngăn chặn tình trạng này, nên chú ý bổ sung vitamin B1 tự nhiên qua các nguồn thực phẩm như: Mầm lúa mì, bột đậu nành, bánh mì, ngũ cốc, khoai tây, hạt dẻ, gà, gan, thịt lợn…

Thiếu ngủ

Giấc ngủ giúp cơ thể và tâm trí có cơ hội tái tạo và sửa chữa những phần tế bào, mô đã hao mòn. Ngoài ra, quá trình sóng não được tạo ra khi ngủ cũng là lúc trí nhớ được lưu trữ. Các sóng não cũng có thể chuyển phần ghi nhớ tới vỏ não trước trán, tức là các phần chứa trí nhớ dài hạn. Khi ta thiếu ngủ, những thông tin lưu trữ không thể di chuyển về phía vỏ não trước trán, điều này dẫn đến sự lãng quên và mất trí nhớ ngắn hạn. Vì vậy, ngủ đủ giấc là điều kiện đầu tiên giúp cải thiện trí nhớ, ngăn chặn suy giảm nhận thức.

“Lắng nghe trái tim của mình và để nó dẫn dắt bạn theo hướng giấc mơ của bạn” – Diễn văn của Michael S. Dell, Chairman & CEO Dell Computer Corporation – tại ĐH Texas, 2003

Michael Dell

Michael DellCám ơn thầy hiệu trưởng Faukner

Tôi muốn bắt đầu bằng việc chúc mừng sự thành công của khóa 2003. Được ở đây hôm nay là một vinh dự với tôi. Tôi biết rằng rất nhiều trong số các bạn, cả những bạn tốt nghiệp và cha mẹ của bạn, đã đợi ngày hôm nay trong nhiều năm. Tôi rất tự hào vì ba mẹ đã đến với tôi hôm nay- những người cũng đã đợi rất nhiều năm. Ba mẹ…con có tin xấu cho ba mẹ. Con đang ở trên sân khấu, nhưng con sẽ không thể về nhà với một tấm bằng.
Mặc dù tôi rời khỏi UT trước khi đạt được những điều mà các bạn đang tôn vinh hôm nay, trường đại học này là một phần lớn của đời tôi theo nhiều cách: nơi hướng dẫn và tư vấn cho việc khởi sự kinh doanh, nơi cung cấp những tài năng và sự giúp đỡ cho việc thành lập và phát triển công ty, và là nơi đặt nền móng một cho giấc mơ mà chính cộng đồng này đã giúp tôi xây dựng. Tôi thấy một sự kết nối sâu sắc với trường đại học này, và đó là lý do tôi rất hãnh diện khi được ở cùng với các bạn tối nay.
Tôi muốn chia sẻ những suy nghĩ của mình tối nay trong sự tưởng nhớ tới George Kozmetsky – một người bạn lâu năm ở Dell, ở đại học Texas, và ở cộng đồng Austin. George là một nhà lãnh đạo nhìn xa trông rộng, người đã nhận ra tiềm năng ở mọi người và giúp đỡ nhiên liệu cho sự thành công của họ bằng tầm nhìn, sự tư vấn của anh ấy. Tôi may mắn được là một trong số họ.
Những năm qua, tôi có cơ hội đi qua một con đường ít quen thuộc. Nhưng tôi đã cố gắng để đến được nhiều vùng đất. Có lẽ vài bài học tôi đã học có thể giúp các bạn một chút trên con đường phía trước của các bạn.
Khi đứng đây tối hôm nay, bạn đang đứng tại điểm khởi hành của một hành trình tuyệt vời. Nhưng đó là một hành trình mà bạn chỉ có thể bắt đầu với quyết tâm lên tàu. Chúng ta là quốc gia của những thành tựu và buổi lễ này là một bằng chứng rõ ràng cho điều đó. Yêu cầu âm thầm định của một buổi lễ phát bằng là trước hết bạn phải bắt đầu. vô số những sự đóng góp và thành tựu đã không bao giờ xảy ra, tất cả chỉ vì không có một bắt đầu nào.
Trong những ngày đầu thành lập Dell, chúng tôi nhận ra rằng con đường dẫn chúng tôi đến thành công đưa chúng tôi vượt khỏi Austin, vượt khỏi Texas, và vượt ra ngoài cả đất nước này. Vì thế khi công ty mới 3 tuổi, với chỉ 150 nhân viên, chúng tôi đã mở văn phòng quốc tế ở UK… với nhiều nghi ngờ của mọi người. Những người tin tưởng duy nhất lúc đó là đội ngũ Dell và dĩ nhiên là khách hàng của chúng tôi. Từ đó chúng tôi mở rộng phục vụ khách hàng trên khắp thế giới. Tất cả điều đó chỉ có thể thực hiện với một quyết tâm đầu tiên là lên tàu.
Và bây giờ các bạn đã đạt được những điều lớn lao, đáng tự hào tại UT, và đó là lúc để bạn tiếp tục tiến lên thực hiện những điều tiếp theo. Nhưng đừng để điều gì ngăn cản bạn khi bước những bước đầu tiên. Các bạn sẽ có nhiều cơ hội ở phía trước, nhưng đừng dùng quá nhiều thời gian để chọn cơ hội hoàn hảo, đến nỗi bạn sẽ bỏ lỡ những cơ hội tốt. Hãy nhận ra rằng sẽ có những thất bại và biết rằng sẽ có những khó khăn. Nhưng các bạn sẽ học được từ những sai lầm của mình và của người khác, bởi vì có rất ít điều để học trong thành công.
14 năm trước, Dell có cơ hội để học hai bài học lớn… một cách đầy khó khăn. Một là từ việc thất bại trong cách quản trị hàng tồn kho một cách có hiệu quả, và bài học kia là từ thất bại trong việc lắng nghe khách hàng khi phát triển sản phẩm mới. Nhưng chúng tôi đã theo lời khuyên của Kozmetsky, và đã sửa chữa sai lầm đó ngay khi phát hiện ra. Ngày nay, chúng tôi thiết lập tiêu chuẩn quản trị hàng tồn kho và lắng nghe và hồi đáp khách hàng. Chúng tôi có những thế mạnh đó nhờ sự sẵn sàng thử thách, sẵn sàng thất bại và học hỏi.
Với hiểu biết rằng bạn sẽ gặp những lúc khó khăn và những trải nghiệm kinh ngạc, bạn cũng phải dấn thân vào cuộc phiêu lưu. Chỉ cần có niềm tin vào những kỹ năng và kiến thức bạn đã được ban cho và đi tới. Bởi vì hối tiếc là con cái của những con đường ta không đi.
Và rồi, khi bắt đầu cuộc hành trình, điều đầu tiên bạn nên làm là vứt bỏ những tấm bản đồ mua trong tiệm và bắt đầu tự vẽ bản đồ của mình. Khi Dell được thành lập, nó không được thực hiện với một cuốn sách hướng dẫn làm sao để trở thành công ty số 1 thế giới. Chúng tôi phải tìm ra điều đó với mỗi bước đi trên trọn con đường. Và với mỗi sản phẩm hay thị trưởng mới, những “chuyên gia” đều nói rằng chúng tôi sẽ thất bại. Chỉ vài năm trước, chúng tôi thông báo kế hoạch xây dựng những máy tính lớn mạnh tại trung tâm của Internet (được gọi là “server”, nếu bạn học về tin học). Vượt qua điệp khúc của những người nói “không”, chúng tôi nổi lên như là công ty hàng đầu trong servers, và tiếp tục trên đà phát triển. Và vẫn như mọi lần, chúng tôi thực hiện nó theo cách của chúng tôi, với khách hàng – chứ không phải “chuyên gia” – trong tâm trí.
Bạn cũng có thuận lợi là sẽ không phải vướng víu nhiều năm bởi những suy nghĩ truyền thống. Bạn có cách nhìn mới và tươi để nhìn thế giới. Thời gian ở trong trường đại học tuyệt vời này đã giúp gọt giũa cảm giác khám phá của bạn, và không có chất xúc tác nào tốt hơn cho thành công bằng sự tò mò.
Bằng sự tò mò và nhìn vào những cơ hội bằng những cách nhìn mới, chúng tôi vẽ đường cho chúng tôi tại Dell. Tất nhiên, chúng tôi không phát minh ra ý tưởng bán hàng trực tiếp cho khách hàng và chúng tôi cũng không phát minh ra máy tính cá nhân… và dĩ nhiên là chúng tôi không phát minh ra internet. Nhưng luôn có một cơ hội để tạo ra sự khác biệt. Luôn có cơ hội để cải tiến điều gì đó, để loại bỏ những bước không cần thiết, hay nhìn điều đó một cách mới mẻ. Bạn có thể đứng trên vai những người khổng lồ đã đi trước và nhìn xa hơn một chút. Và đôi lúc ta có cơ hội để đạt được đột phá với một ý tưởng hoàn toàn mới, tái định nghĩa lại điều gì đó.
Nhưng dù đó là tiến hóa hay cách mạng, luôn có cách tốt hơn để tạo máy tính, hay vẽ bản đồ gen, hay giải phóng một quốc gia, dẫn dắt đội bóng rổ vào vòng tứ kết. Cú làm việc để hiểu biết thế giới quanh bạn. Đọc sách. Đọc các trang web. Đọc những người khác. Đi vòng quanh những nguy hiểm và điểm sáng những cơ hội. Rồi xây dựng một tầm nhìn làm thế nào mọi sự có thể trở nên tốt hơn và làm việc trối chết để biến nó thành hiện thực.
Chúng ta là những người may mắn khi sống ở một đất nước chấp nhận và thấm chí khuyến khích thử nghiệm và ý tưởng mới. Sự vĩ đại của nước Mỹ dựa trên niềm tin nền tảng rằng những đóng góp của mỗi người chỉ đạt được trên con đường mà chính họ vẽ ra.
Khi đi trên con đường bạn chọn, hãy nhớ rằng con đường phía trước sẽ được lót bằng những mối quan hệ của bạn. Tôi đã tận hưởng nhiều may mắn, nhưng sẽ không có điều gì trong số đó xảy ra nếu không có những người đã cùng chia sẻ trí tuệ, sự làm việc chăm chỉ của đội ngũ Dell toàn thế giới, cùng với tình yêu và sự hỗ trợ của gia đình và bạn bè tôi. Nhớ rằng… không có thành công cái gọi là thành công tự thành.
Vì Dell đã phát triển được nhiều năm, nhiều người chỉ trích đã hỏi tôi khi nào tôi sẽ bước sang một bên và đề những người khác điều hành mọi thứ. Nhưng sự thật là, những người khác đã giúp điều hành mọi thứ ở Dell trong suốt thời gian dài. Sai lầm lớn nhất bạn có thể mắc phải là nghĩ rằng bạn có thể thực hiện tất cả chỉ với một mình.
Vai trò quan trọng nhất của tôi tại Dell là nuôi dưỡng và phát triền một nhóm vững mạnh….và tôi cống hiến tất cả nỗ lực của bản thân mình cho điều đó. Tôi học được rất sớm việc có quanh mình những người tài luôn thử thách truyền thống, đưa ra những ý tưởng mới, và đẩy cải tiến không ngừng. Và để cho những người đó phát huy mạnh.
Cố gắng đừng để mình là người thông minh nhất trong phòng. Và nếu bạn như vậy, tôi khuyên bạn nên mời nhiều người thông minh hơn, hoặc tìm một phòng khác. Trong nghề nghiệp, đó gọi là networking. Trong những tổ chức, đó gọi là xây dựng nhóm. Và trong cuộc sống, đó gọi là gia đình, bạn bè và xã hội. Chúng ta là món quà của nhau, và sự trưởng thành của tôi với tư cách là một nhà lãnh đạo đã cho tôi thấy thường xuyên là những kinh nghiệm đáng giá nhất đều đến từ những mối quan hệ của tôi.
Và ngay cả khi bạn tiếp tục hành trình về phía trước, bạn phải luôn nhớ bạn đến từ đâu. Mỗi chúng ta mang theo bụi đất và giấc mơ của nơi đã tạo hình ra chúng ta, và tất cả chúng ta có thể nương tựa vào ân phúc là con đường của chúng ta đã đưa chúng ta đi qua Texas.
Không có nơi nào có thể giữ gìn một cách nguyên vẹn di sản hàng thế kỷ của sự làm việc chăm chỉ, tự lập, và sáng tạo như Texas. Không có nơi nào mà những đứa con thường xuyên đặt tiêu chuẩn–cho chính quyền, kinh doanh, âm nhạc, thể thao, giáo dục và công nghệ–như Texas. Và không có nơi nào có thể lay động lòng ganh tỵ của người New York, thái độ khinh khỉnh của người California, hay sự khinh rẻ của người Pháp—nhưng vẫn mang sự kính trọng cực kì của họ– như bang Ngôi Sao Một Mình.
Tinh thần của Texas là sự tập trung tinh khiết nhất của tinh thần Mỹ. “Texas đối với đất nước này, cũng như nước Mỹ đối với thế giới”. Và không có điều gì thể hiện cho tinh thần đó hơn là Đại học Texas ở Austin. Trong suốt cuộc hành trình của mình, bạn hãy nhớ bạn đến từ đâu và hãy làm những điều đúng vì Texas.
Cuối cùng, trên suốt con đường của mình, nhiều lần bạn sẽ hỏi tại sao: Tại sao tôi ở trên con đường này? Điều này là để làm gì? Bạn sẽ hỏi chính bản thân mình những câu hỏi đó trong 10 năm và trong ư0 năm một cách thường xuyên như bạn đang hỏi bây giờ. Ồ… tôi có câu trả lời cho bạn. Tất cả là cho chiến thắng. Đúng vậy, chiến thắng.
Nhưng tôi không định nói về những điểm số, trò chơi, hay thị phần trong kinh doanh (Mặc dù tất nhiên là tôi rất thích thị phần). Tôi muốn nói về chiến thắng trong cuộc đấu với những tiềm năng của chính bạn. Tôi muốn nói về một niềm tin đủ lớn về chính bạn để trở thành kế toán viên giỏi nhất, kỹ sư giỏi nhất, hay giáo viên giỏi nhất mà bạn có thể thành. Tôi muốn nói rằng đừng bao giờ đo lường thành công của bạn dựa trên thành công của người khác – bởi vì bạn có thể đặt tiêu chuẩn quá thấp.
Tôi may mắn khi tìm ra niềm đam mê khá sớm trong cuộc đời. Tôi bắt đầu học sinh vật học ở UT và sớm nhận ra tất cả những chồng phụ tùng máy tính trong phòng đang cố nói với tôi điều gì. (Và bạn cùng phòng của tôi cũng có vài điểm để nói như vậy). Vì thế 19 năm trước, khi tôi 19 tuổi, tôi thành lập Dell ngay trong căn phòng ký túc xá ngay đằng kia. Và mặc dù phải tung hứng giữa lớp học và công ty, nhưng tôi chỉ biết rằng phải có cái gì đó dễ hơn môn hóa hữu cơ!
Nhưng nhiều người tìm thấy niềm đam mê khá muộn trong đời, và số khác thì không bao giờ tìm được. Và đối với một số người, đam mê lớn nhất của họ chính là việc đi tìm. Nhưng dù bạn đã nghe được tiếng gọi của mình, hay vẫn đang tìm kiếm, đam mê nên là ngọn lửa dẫn dắt bạn trong công việc trong đời.
Chìa khóa là lắng nghe trái tim của mình và để nó dẫn dắt bạn theo hướng giấc mơ của bạn. Tôi đã học được rằng bạn có thể đặt tầm nhìn cao và đạt giấc mơ của bạn và thực hiện điều đó lòng trung thực, cá tính và tình yêu của bạn. Và mỗi ngày bạn tiến gần hơn đến giấc mơ của mình mà không thỏa hiệp về chính con người mình, thì đó là một ngày bạn đang chiến thắng. Nhìn quanh bạn xem. Trong một ngôi trường lớn thế này, với danh tiếng quốc tế về vĩ đại, hãy có thể nghĩ về chính mình như chỉ là một con số. Tuy nhiên, tôi đề nghị bạn nên chọn số 1.
Tôi nói với các bạn hôm nay về một cuộc hành trình, mà mỗi chúng ta sẽ trải qua. Thường thì chúng ta sẽ cùng du hành với nhau, như đã từng làm trong thời gian các bạn ở UT. Nhưng cuối cùng, đó sẽ là cuộc hành trình riêng của chính bạn. Con đường bạn đi và trách nhiện dọc đường. Bạn tự do để chọn, và tự do để thành công, Chỉ cần làm việc chăm chỉ và một giấc mơ. Hầu hết các bạn khi rời khỏi trường đại học tuyệt vời này sẽ không bao giở tưởng tượng được rằng bạn sẽ thay đổi thế giới. Nhưng rồi mỗi bạn sẽ thay đổi thế giới. Bạn sẽ thay đổi thế giới thế nào, tất cả phụ thuộc vào quyết định của bạn.
Chúc các bạn có một hành trình tuyệt với trên con đường phía trước.
Cảm ơn các bạn.
(Đặng Thế Hòa dịch)

Michael S. Dell Keynote Address
Chairman and CEO • Dell Computer Corporation

Thank you President Faulkner.
I want to start by congratulating the Class of 2003 on your great success!
It’s an honor for me to be here. I know that many of you, both graduates and parents, have been waiting for this day for many years. I’m very proud to have my parents with me today, who have also been waiting for many years. Mom and Dad … I have some bad news for you. I may be on the stage, but I’m still not going home with a degree.
Though I left UT prior to the achievement that you’re all celebrating, this school has been a big part of my life in many ways: as a source of guidance and counsel for a young start-up company, as a constant resource of talent and support for a growing and established business, and as the foundation for a dream that this community has helped to build. I feel a tremendous connection with this university, and that’s why I’m so honored to be with you this evening.
I’d like to share my remarks tonight in memory of Dr. George Kozmetsky—a longtime friend of Dell, the University of Texas, and the Austin community. George was a visionary leader who recognized the potential in people and helped fuel their success with his wisdom and counsel. I was fortunate to be one of those people.
Over the years, I’ve had the opportunity to travel a less-traditional path. But I’ve managed to cover a fair amount of territory. There may be some lessons that I’ve learned that could help you in some small measure on your road ahead.
As you stand here tonight, you are at the starting point of a wonderful journey. But it’s a journey that can only begin with your decision to embark. We are a nation of accomplishment, and this ceremony is a great testament to that. But the unspoken requirement of a commencement is that you now must commence. There are countless contributions and achievements that never occurred, all due to a failure to begin.
Early in the history of Dell, we recognized that our path to greater success led us out of Austin, out of Texas, and even out of this country. So as a three-year-old company, with just 150 employees, we opened our first international operation in the UK … to great skepticism. The only true believers were the Dell team … and of course, our customers. Since then we’ve expanded to serve customers around the world. But it all started with that first decision to embark.
And now you’ve accomplished something great and honorable and important here at UT, and it’s time for you to move on to what’s next. But you must not let anything deter you from taking those first steps. You have an abundance of opportunities before you—but don’t spend so much time trying to choose the perfect opportunity, that you miss the right opportunity. Recognize that there will be failures, and acknowledge that there will be obstacles. But you will learn from your mistakes and the mistakes of others, for there is very little learning in success.
Fourteen years ago, Dell had the opportunity to learn two big lessons … the hard way. One lesson was from a failure to manage our inventory properly, and the other was from a failure to listen to our customers when it came to developing new products. But we followed the advice that Dr. Kozmetsky gave me, and we fixed our problems as fast as we found them. Today, we set the standard for managing inventory and listening and responding to customers, and we owe those strengths to a willingness to try, and to fail, and to learn.
With the understanding that you will face tough times and amazing experiences, you must also commit to the adventure. Just have faith in the skills and the knowledge you’ve been blessed with and go. Because regrets are born of paths never taken.
Then, as you start your journey, the first thing you should do is throw away that store-bought map and begin to draw your own. When Dell got started, it didn’t come with a manual on how to become number 1 in the world. We had to figure that out every step of the way. And with each new product and new market, the industry “experts” said we’d fail. Just a few short years ago, we announced plans to build powerful computers at the center of the Internet (“servers” for those of you from the engineering school.) Through the chorus of naysayers, we emerged as a world leader in servers, and we continue to gain momentum. And as always, we did it our way, with customers—not the experts—in mind.
You too have an advantage that you’re not encumbered by years of conventional thinking. You have a new and fresh perspective with which to view the world. Your time at this great university has helped sharpen your sense of discovery, and there is no better catalyst for success than curiosity.
It’s through curiosity and looking at opportunities in new ways that we’ve always mapped our path at Dell. Of course, we didn’t invent the concept of selling directly to customers, and we didn’t invent the personal computer … and we certainly didn’t invent the Internet. But there’s always an opportunity to make a difference. There is always the chance to refine something, to eliminate unnecessary steps, or to look at something in a new light. You can stand on the shoulders of the giants who came before and see a little further. And sometimes there’s an opportunity to achieve a major breakthrough with a completely new idea that re-defines the subject.
But whether it’s evolution or revolution, there’s always a better way to build a computer, or map a genome, or liberate a country, or take a basketball team to the Final Four. Just work to understand the world around you. Read books. Read websites. Read other people. Circle the pitfalls and highlight the opportunities. Then build a vision of how it could all be better and work like hell to make it happen.
We are fortunate to live in a country that accepts and even encourages experimentation and new ideas. America’s greatness is based on the fundamental belief that our greatest individual contributions are achieved along the course we chart for ourselves.
As you walk the path you’ve chosen, remember that the road ahead is paved with relationships. I’ve enjoyed some great fortune, but none of it would have happened without the people who shared their wisdom, the hard work of the Dell team worldwide, and the love and support of my family and friends. Remember … there’s no such thing as a self-made success.
As Dell has grown over the years, many critics have asked me when I would finally step aside and let others run things. But the truth is, other people have been helping run things at Dell for a long time. The greatest mistake you can make is thinking you can do it all by yourself.
My most important role at Dell is growing and developing a strong team … and I give all of myself in that effort. I learned very early to surround myself with talented people who challenge convention, offer new ideas, and relentlessly drive for improvement. And to let those people thrive.
Try never to be the smartest person in the room. And if you are, I suggest you invite smarter people … or find a different room. In professional circles it’s called networking. In organizations it’s called team building. And in life it’s called family, friends, and community. We are all gifts to each other, and my own growth as a leader has shown me again and again that the most rewarding experiences come from my relationships.
And even as you keep traveling the road ahead, you must always remember where you came from. Each of us carries the dust and dreams of the places that helped shape us, and all of us can count our blessings that our path has taken us through Texas.
There’s no other place that so purely preserved a centuries-old heritage of hard work, self reliance, and initiative like Texas. There’s no other place whose sons and daughters have so consistently set the standard—from government, business, and music, to sports, education, and technology—like Texas. And there’s no other place that can stir such jealousy in New Yorkers, such disdain in Californians, and such contempt in the French—yet hold their utmost respect—like the Lone Star State.
The spirit of Texas is the purest concentration of the American spirit. Texas is to this country, what America is to the world. And there is no greater embodiment of that spirit than The University of Texas at Austin. During your travels, remember where you came from, and do right by Texas.
Finally, many times along the way you’re going to ask why. Why am I on this path? What is it all about? You’ll ask yourself those questions in 10 years and in 20 years as often as you’re asking them now. Well … I have an answer for you. It’s all about winning. That’s right, winning.
But I’m not talking about the most points, or toys, or market share. (Though I certainly like market share.) I’m talking about winning in a contest with your own potential. I’m talking about believing in yourself enough to become the best accountant, engineer, or teacher you can possibly be. I’m talking about never measuring your success based on the success of others – because you just might set the bar too low.
I was fortunate to find my passion early in life. I started as a UT biology major and soon realized that all of those stacks of computer parts in my room were trying to tell me something. (And my roommate had a few things to say as well.) So 19 years ago, when I was 19 years old, I started Dell in that dorm room right over there. And despite juggling my classes and a computer company … I just knew there had to be something easier than organic chemistry!
But many people find their passion later in life, and others never find it at all. And for some, their greatest passion is the search itself. But whether you’ve found your calling, or if you’re still searching, passion should be the fire that drives your life’s work.
The key is to listen to your heart and let it carry you in the direction of your dreams. I’ve learned that it’s possible to set your sights high and achieve your dreams and do it with integrity, character, and love. And each day that you’re moving toward your dreams without compromising who you are, you’re winning. Look around you. At a school this size, with an international reputation for greatness, you might think of yourself as just a number. However, I recommend that you choose the number 1.
I’ve talked today about a journey, one that each of us travels. Often we travel together, as all of you have during your time at UT. But in the end, it’s your journey. Your path to travel and your responsibilities along the way. You are free to choose, and you are free to succeed. It just takes hard work and a dream. Most who finally leave this great university never imagine that they’re going to change the world. Yet every one of you will. How you change the world, is all up to you to decide.
I wish you all a great adventure on the road ahead.
Thank you.

Source: http://www.utexas.edu/commencement/2003/spring/speech.html
Bài dịch của Đặng Thế Hòa trên DCN